The Pilot – phần đầu tiên., already posted somewhere on this blog. Chỉ là những dòng chữ mở đầu, có thể liên quan đến câu truyện, cũng có thể không.
Mọi thứ cứ tuông ra không xác định, không luật lệ, không gò bó.
why so serious, aniwei ?
Những Ngày Cuối ( The Pilot)
Phòng trống ; Ý.
Thức dậy sau một giấc ngắn vừa đủ, tôi được đánh thức bằng vài dòng tin nhắn đâu đấy.Nhoài người chạm trackpad để đèn màn hình sáng lên, tôi thấy mình dửng dưng với từng con chữ tưởng như quen thuộc kia, rồi tôi trả lời, mọi việc lại đâu vào đấy, đúng như dự đoán thôi, vì tôi đã dùng lý trí để giải quyết sự việc, những gì tôi nói là những thứ tôi đã nghĩ quá kĩ trong đầu, tôi không muốn để lộ cảm xúc thật của mình ít ra, trong trường hợp này. Lý trí của tôi bảo tôi cần phải nghĩ đến người khác.
Gõ những dòng chữ cuối cùng, tôi kết thúc cuộc đối thoại. Bỏ mặc cái máy vẫn còn mở đến tận bây giờ đã là hơn 24tiếng, trùm chăn, tôi tự ý thức thèm muốn một giấc ngủ bù nhẹ nhàng. Milan giờ này đang mưa ầm ĩ, nước tạt vào cửa sổ làm ướt sũng cả mớ giấy báo trên kệ. Mặc, đến giờ căn phòng của mình có bị ngập lụt hay không, hay đôi mắt của tôi cũng đang đẫm nước tự đâu trào ra, tôi cũng chẳng quan tâm nữa. Trước khi rơi vào tâm trạng vô thức hoàn toàn của cơn say ngủ, tôi vẫn còn kịp tự hỏi chính mình, còn nơi nào cho tôi đc nói thật hết những gì mình đang nghĩ, và một lần ích kỷ để cảm xúc nghiêng về phía mình ? vì nơi duy nhất tôi luôn tìm đến, lần này thì không thể.Tôi nhớ tối qua tôi đã khóc khá nhiều, nước mắt rơi lã chã lên máy, trackpad ướt nhẹp đi đến độ không di chuột đc nữa, để tình trạng có một bài nhạc đc lặp đi lặp lại nhiều lần mà tôi cũng chẳng thể thay đổi, từng tiếng vọng âm thanh mang một giai điệu nửa vui nửa buồn của đoạn chorus cứ ăn sâu vào tôi như những thứ vô thức.
Tôi chìm hẳn vào giấc ngủ, đến khi bật dậy, tôi biết mình đã mơ một giấc mơ đẹp, vì trong giấc mơ ấy, tôi được hỏi rằng, em có buồn không ? còn tôi đc trả lời một cách thành thật nhất mà chính mình đã kiềm nén bấy lâu, em buồn !
Đó vẫn chỉ là một giấc mơ đẹp, mà cảnh tượng trước mặt tôi lại đối nghịch tất cả.Đột ngột tôi cảm thấy chơ vơ và trơ trọi ngay trong căn phòng trống của mình. Đã 3 ngày nay, tôi chưa thấy đc một Milan mưa gió là như thế nào, vì tôi có ra ngoài đâu. Tôi nhớ lại vài chữ từ một người xa lạ, rằng, wake up and realise that reality is nothing more than an awful dream, you just have to wake up and smell coffee *
* originally from Mai Thang
(…)
Smell coffee ; Ý.
Lắc mạnh đầu một cái, tôi bước xuống giường, tắt máy và đi tắm. Đã đến lúc tôi cần được yên, bất kể là chuyện gì, và việc tắt nguồn liên kết giữa tôi với một nửa thế giới còn lại, cũng là một phần của cái sự đòi hỏi yên thân đó. Tôi bước ra ngoài, ánh sáng ban ngày hơi làm tôi choáng vì chưa quen, cứ như tôi là một con ếch mãi ngồi dưới đáy giếng sâu, giờ được đem lên miệng giếng thì hoảng sợ trước thứ ánh sáng tự nhiên này vậy. Nếu tôi không lầm, con ếch đó đã từng có ý nghĩ lao trở lại xuống giếng, nó thèm đc một sự bình yên trong bóng tối hơn. Vì sao ? đơn giản thôi, vì nó đã quen như vậy :)
Hè Milan khá đẹp. Trời ngày hôm nay trong vắt lại sau một trận mưa ào ạt tối qua. Từng viên gạch dưới chân tôi mang nét đặc trưng của một thành phố kiểu Ý ánh lên lấp lánh bởi sự kết hợp hoàn hảo của nước mưa đọng và nắng. Tôi chưa biết là mình sẽ đi đâu, cứ vừa đi vừa dòm trời dòm đất, vài người quen sống gần nhận ra, vẫy tay chào buổi sáng tốt lành. Tôi cười với họ, buongiorno !
Lãng đãng vài chục phút, tôi ra được đến Duomo Square, nhớ đến từ “coffee” lúc sáng, tôi chạy đến một cửa hàng coffee và ordered một cốc Latte Macchiato nhẹ nhàng. Thứ coffee này nhẹ vừa đủ để không khiến người ta phải say cà phê với chỉ 1/2 shot của espresso, còn lại chỉ toàn steamed milk. Tôi hay bị cảm giác của một người say ( hoặc say sóng, hoặc say rượu) khi uống quá nhiều coffee, khi thì tim đập loạn xạ liên hồi, khi thì khó thở, nên tôi rất ngại và cẩn trọng trong việc dùng chất caffeine đầy mê hoặc này. Điều đó có vẻ hơi xa lạ với đất nước Italy nổi tiếng về các loại cafe.Việc uống decaf * tại đây sẽ bị những cái nhìn đầy khác-lạ, có thể ví như việc uống bia-hơi mà dùng chiếc đũa cắm vào để hơi và bọt tràn hết ra, để giảm đc nồng độ cồn cần thiết. Thật buồn cười cho những suy nghĩ đánh giá người khác qua cái cách ăn cách uống. Bạn có nghĩ vậy không ? Còn tôi, tôi tự đánh giá mình từ góc nhìn như thế. Thứ espresso nhiều sữa kia cho rằng tôi cứ như một cô công chúa luôn muốn hóa từng hạt bụi bặm bám trên khoảng trần đời này thành màu hồng.Nghe có vẻ thì thật cổ tích làm sao.
Ngồi giữa Doumo, tôi nhìn người người qua lại vừa thấy lạ vừa thấy quen. Cách đây ít lâu, tôi cũng như vài người trước mắt đây, họ trố mắt nhìn sự hoành tráng đến kì vĩ của biểu tượng thành Milan này, họ từ ngạc nhiên đến thích thú, chụp ảnh lia lịa, cười tươi hứng thú vì đang được đứng trên một trong những mảnh đất “ngọt ngào” nhất thế giới. Rồi chỉ vài mươi phút nữa, từng cô cậu thanh niên, nam thanh nữ tú đủ màu da, đủ ngôn ngữ ấy sẽ kéo sang khu mua sắm bên cạnh để. .đốt tiền. Tôi nói đơn giản vậy thôi chắc bạn cũng hiểu. Con người ai làm gì cũng có mục đích, có thể nó sẽ còn mập mờ trong mắt người khác, nhưng luôn luôn rõ ràng trong từng cái đầu của mỗi người. Ví dụ dễ hiểu thôi, 98 trong tổng số 100 người đến Milano, rõ ràng cái đích của họ không phải chỉ để ngắm nhìn và thưởng thức nghệ thuật lâu đời của nền văn minh La Mã đâu. Họ yêu cái hiện đại và đầy màu sắc của một thủ đô thời trang nhiều hơn.
Bạn sẽ hỏi hai người còn lại như thế nào ?<
br>
Một người trong đó chắc chắn là tôi rồi, nhưng cũng không phải vì tôi yêu thích gì những bức tượng, những tấm điêu khắc trơ trơ ra đấy hàng nghìn năm đây cả, tôi đến Milan, chỉ vì tôi muốn đến.uhm . .như tôi đã nói, đó là một lý do rất mù mịt đối với người ngoài mà tôi có thể trả lời nếu có ai đó tò mò. Còn với riêng tôi, tôi biết mình đến đây chỉ để chạy trốn, vì tôi không muốn về nhà.
Còn người còn lại ? xin lỗi, thay vì biến mình thành kẻ duy nhất cho một phép tính 99 + 1, thì tôi bớt đi một số để tự an ủi rằng, hay đâu đó, tôi không phải là kẻ một mình như vậy.
(…)
Kẻ một mình ; Ý.
Tôi kết thúc cuộc đi dạo buổi sáng bằng một cái bánh mì kẹp thịt nóng hổi. Làm trái với dự tính ban đầu là sẽ đón bus lên trường một tí để gặp giáo sư, tôi rẻ hướng mình trở về khu học xá. Sáng thứ Ba, hành lang vắng lặng hẳn đi bởi tụi sinh viên đều đang ngủ hết cả rồi. Chúng chỉ khác nhau ở địa điểm mà thôi, hoặc ngủ trong nhà, vì dậy muộn. Hoặc ngủ trên giảng đường, vì dậy sớm. Nhìn chung ở đâu không sao, quan trọng là chúng ta làm cùng một việc giống nhau (!)
Về phòng thì internet hỏng, loay hoay mãi tôi đành sang block bên cạnh định xài nhờ dây mạng.
Thằng bạn đầu tóc như tổ chim vừa thấy tôi đã nhăn mặt, càm ràm rằng hôm qua uống nhiều quá. “ đi đâu sao hôm qua không thấy ? “, nó hất mặt hỏi tôi đành vẻ trách cứ. “Mệt, không có mood với rượu bia”, đẩy tên bạn quý sang một bên, tôi vừa lảm nhảm vừa cởi giầy. Bước vào phòng khách đã nghe mùi cồn xộc thẳng lên mũi. Chai lọ la liệt dưới sàn nằm chung với nhiều đầu lọc thuốc lá.
“ Sao bọn bây phí thế ? cigarette không hút mà đi bẻ đôi rồi vứt đó là sao“ tôi chép miệng khi thấy cũng không ít những điếu thuốc bị gãy vứt lung tung.
“ Bọn nó got drunk cả rồi, đến châm một điếu còn khó, không gãy hết là may. Hút không ?”
Tôi đón lấy bao thuốc được chìa ra trước mặt, lấy một điếu và châm lửa. Việc hút thuốc bắt đầu khá lâu, từ những ngày tôi quyết định cho kiếp sống lang thang, tuy nhiên, tôi cũng không phải là một smoker chính hiệu, tôi chỉ hút thuốc khi cảm thấy cần thiết. Thời gian tôi đốt thuốc nhiều nhất, là thời gian trong phòng chờ giữa các chuyến bay. Bạn không thể hiểu cái cảm giác cần một điều gì đó để bám tựa vào trong khi chờ di chuyển nhiều như thế nào như tôi đâu.
“Vic, mày sang đây làm gì vào giờ này ? 18 tiếng trước tụi tao chờ mày mòn mỏi đấy nhóc ạh !” . Giọng nói đầy vẻ cay nghiệt và trách móc của Alex vang lên sau lưng làm tôi giật mình. 22 tuổi, tên thật là Alessandro – một cái tên thuần Ý gắn với một thằng con trai thuần Châu Mỹ kể ra không liên quan gì đến nhau. Ba mẹ Alex là người Brazilian sinh sống tại Milan nên nó được sinh ra, đặt tên và lớn lên theo phong cách tụi con trai Ý : nhẹ nhàng và khá đơn giản, nên việc nghe nó gắt vào sáng sớm cũng làm tôi hơi sợ. Đúng là hôm qua tôi đã thất hứa thật, cho cả hội leo cây chỉ vì nhiều việc ập đến và nó kéo mood của tôi xuống trầm trọng, nên quên béng đã có hẹn bù khú với tụi này. Cũng thật đáng trách.
Rít một hơi dài, tôi nói cùng đợt khói trắng ào ra liên tiếp “ gặp chuyện chẳng lành, không có mood, mấy đứa kia đâu ?”
- “Yvonne, York và Shane đang ngủ trong phòng, Mandy về từ sáng, nó bảo nhất định phải học workshop sáng nay, không chịu bỏ. Mày sang đánh thức tao với Aqi đấy” , Alex giọng ngái ngủ vừa gọi chỏng không vào bếp “ Hey Aqi, đi ra với cho tao cái bánh mì trong lò.tao cũng phải vào thư viện bây giờ”
- “Mày không nghỉ àh ?”, tôi nhìn nó, hút một hơi cho hết điếu thuốc rồi quay sang mở máy, xem chừng đấy chỉ là một câu hỏi tu từ, không cần câu trả lời.
- “Tao cần gặp Mrs.Wenthyah. Mẹ kiếp ! thật khốn khổ khi đọc cái tên của bà cô chủ nhiệm khoa. Khốn khổ như lúc tao phải đối diện với bả và tường trình bài luận của tao vậy !” – Alex ngao ngán cảm thán rồi lững thững vào thay đồ, trước khi đóng cửa lại, nó vẫn còn nói với ra “Àh, mày sang làm gì thế ? giờ này hết Vodka lẫn Gin rồi. “
- “nó sang uống sữa mà” , Aqi miệng đầy bánh mì, tay cầm ly sữa đi từ bếp lên, trêu chọc. Tôi cười khẩy “ mượn net, cable bên tao hư rồi”
- “lại gắn kết với một nửa thế giới của mày tận đâu đâu đấy àh ? Này Vic, mày đang ở Milan thì cứ sống tốt ở Milan đi cô bé. Ba phần tư cái thế giới đc nhìn từ cái màn hình 13’’ của mày không giúp gì được mày đâu. Hút không ? “
- “tao tự biết chuyện của mình. Cảm ơn, 1 điếu là đủ cho cả tuần rồi. Dạo này tao ít hút.”
- “Vậy là mày chuẩn bị đi àh ?” , Aqi hỏi lơ đãng.
- “Khi xong khóa luận, như cái cách bọn mày đã biết về tao”
- “ Đi sao còn xóa vé máy bay thế con ngốc ?”, Alex lại một lần nữa nói vọng từ phía sau, cặp mắt tinh quái của thằng sinh viên nhất nhì khoa đã quét wa được động tác của tôi trên máy. Tôi nhún vai, “ tính đi xuống phía Nam vài ngày, lại ham vé rẻ nên vội mua, giờ không đi nữa thì xóa “ – Một câu trả lời bình thản nhất định đủ để làm thoả mãn trí tò mò của người bên cạnh. Còn như tôi đã nói, chỉ có tôi mới biết rõ ràng mục đích tại sao.
- “Tại sao ? mày nói mày háo hức cho chuyến đi này mà ?”
- “ đó không phải là chuyện của bọn mày. Có lên trường thì tạt qua mượn giùm tao cuốn sách Marketing 6th edition nhé “
“Nessun problema * , Vic, mày nên cần một điếu thuốc đấy “ , Vừa xách balo, 2 thằng bạn vừa wăng lại cho tôi bao thuốc còn nửa gói.
- “ciao *”, tôi la lớn mà chẳng thèm nhìn ra cửa, với tay lấy bao thuốc, vừa châm lửa vừa thấy màn hình hotmail chuyển sang hộp thoại mới : “ Are you sure to delete this email”. Nhấn Yes và hút một hơi thật dài, tôi nhìn trình duyệt lạnh lùng xóa cái e-ticket của tôi vào sọt rác rồi dập máy.
Bước ra ngoài balcony nhìn Milan từ độ cao tầng thứ 7, trời lại sầm sập sắp chuyển mưa, Milan vẫn rất đẹp, nhưng có lẽ tôi đã đến lúc phải đi.
Tôi tên Victoria, 22 tuổi vào ngày cuối cùng của tháng 9, là một đứa chuyên đeo bám vào các projects nghiên cứu của các trường Đại học, hoặc trau dồi thêm kiến thức, hoặc phụ tá cho các giáo sư hoàn thành đề án. Mức lương vừa đủ để tôi sống cho một mình, để trang trải chuẩn bị cho chuyến đi kế tiếp.Tôi sống ít khi đòi hỏi nên chấp nhận được cái mình đang có, chỉ cần tôi được đi, tôi luôn cần môi trường mới để refesh bản thân mình,
hơn hết, môi trường càng khắc nghiệt bao nhiêu, nó sẽ giúp tôi tạm quên bẵng được những thứ đau nhói bấy nhiêu.
Tôi tên Victoria, tôi sinh ngày ba mươi tháng chín năm một nghìn chin trăm tám mươi sáu, Milano, nhớ tôi nhé, và tạm biệt :)
Chào tạm biệt, Ý.
- “Vậy là mày đi ?”
- “ Ừ !”
- “ Tại sao ?”
- “ tao không thích trả lời dạng câu hỏi như vậy.”
- “ Milan không tốt cho mày sao ? tao. ..không tốt cho mày sao ?”
- “ huh ?” – câu hỏi của Alex làm tôi chưng hửng. “uh, Milan tốt cho tao lắm, nhưng tao không thể để mình ở yên một chỗ được, tao sẽ bị chết ngộp mất trong một không gian không động đậy và lặp đi lặp lại chừng đó việc trong một khoảng thời gian dài. Tao cần và muốn sự thay đổi.Vậy thôi.”
- “. .and the rest of the question ?” – Alex nhìn thẳng mắt tôi, nó khiến tôi cảm giác khá lạ bởi trước giờ tôi với nó như chiến hữu thân thiết, cùng với bọn Aqi, chúng tôi sống và chơi với nhau khá thoải mái, như những người trẻ, chẳng câu nệ tính toán gì nhau. Tôi xem Alex là một đứa bạn tốt. Thoáng nghĩ vài giây, tôi nhìn thẳng Alex, “ đừng đùa. .” – rồi tự mình bật cười, “ mà nếu không phải mày không đùa thì. ..cũng chẳng có gì cả. Tao xem mày là bạn, Alex ah, bạn tốt. Mà đã là bạn tao thì đừng giữ tao ở lại. Hơn nữa, tao không muốn dính vào bất cứ cái relationship nào bây giờ, hoặc có thể lâu hơn thế.”
- “ Cái cách mày để mày di chuyển liên tục như thế, phải chăng mày muốn chạy trốn điều gì đó ?”
- “ Ừ.” – tôi trả lời một cách ngắn gọn và quay mặt ra ngoài. Milan vừa dứt cơn mưa mùa hạ có lẽ là cuối cùng. Gần thu rồi, Milan sẽ rất buồn khi thu xuống. Tôi sẽ đi vào đầu thu, tôi không muốn có thêm một mùa đông thứ hai ở Ý. Điều tôi cần là một cái gì đó mới, đủ bận rộn, đủ thử thách để kéo tôi băng nhanh qua mùa đông, ở một nơi nào đó, mà không cần phải đứng lại để nhớ, để mong một điều gì đó.
- “ Mày và cái cách mày sống luôn khiến tao, hoặc số ít những người hiểu mình, luôn muốn lôi mày ra khỏi vũng lầy mà mày chẳng bao giờ rút chân ra được, để rồi cứ lết qua đời với một gánh nặng dưới chân.”
- “ Hiện giờ tao tự thấy mình đủ can đảm để take care chính bản thân mình mà không cần một ai khác, Alex ah, hãy cứ như bao người khác, đi ngang qua cuộc đời tao, đứng lại, nhìn, tặng cho tao một nụ cười rồi hãy pass by đi.”
- “mày thật lạ lùng, Vic”
- ” ừ ” , tôi nhìn Alex và ôm nó một cách nhẹ nhàng. “Tao đi !”
- ” Nhớ quay lại Milan, khi mày có thể. Ciao, Vic “
Tôi quay lưng đi vào phòng check-in, kéo lê chiếc valy cũ sờn, vậy là tôi lại rời bỏ thêm một ký ức nữa của cuộc đời mình. Một năm ở Milan không dài, nhưng tôi có nó trọn vẹn : cái cười, cái khóc, cái sống hết mình của tuổi trẻ. Tôi biết đời người không dài, nên tôi cần đi để trải nghiệm. Và hơn hết, như đã nói nhiều lần, càng đi nhiều, tôi càng mong mình sẽ mài dũa đc bớt vết dao nhọn hoắc bên trong sâu. ..
Tiếng gọi boarding chợt cắt ngang dòng suy nghĩ xuôi ngược. Đi ngược vào khoang hành khách, tôi nhìn thấy Milan vẫn mưa vẫn gió. Máy bay lên cao, tôi sẽ lại đi đến một vùng đất mới. Rồi chỉ vài năm nữa, có thể, tôi sẽ về nhà. .biết đâu. .?
* decaf – viết tắt của Decaffeination, coffee đã remove caffeine.
* Nessun problema – No problem, tiếng Ý.
* Ciao – chào, tiếng Ý.